Có những ngày tưởng chừng bình yên, nhưng bên trong lại là những đợt sóng ngầm của nỗi lo và sự chịu đựng.
Tôi nghĩ mình như vừa được tái sinh. Tôi trân trọng cuộc sống mới này và quyết tâm thay đổi: ăn uống khoa học, tập thể dục đều đặn, làm việc nghiêm túc, yêu thương gia đình và nhìn nhận các mối quan hệ xã hội theo hướng tích cực nhất.
Nhưng khi cơ thể chưa kịp hồi phục, những dự định còn dang dở thì tôi lại phải đối mặt với thực tế khắc nghiệt của cuộc sống. Vợ không thể ở cạnh chăm sóc tôi mãi — cô ấy phải trở lại làm sớm. Tôi ở nhà loay hoay với bếp núc và chăm con. Dù đã khỏe hơn, nhưng vết thương vẫn chưa lành, tôi chưa thể làm được việc gì nặng nhọc, cũng không làm được nhiều.
Tôi mở máy tính, muốn làm điều gì đó, xem lại những thứ mình còn dang dở trước kia, nhưng đầu óc cứ nặng nề. Không suy nghĩ nổi điều gì tốt đẹp. Tôi thư giãn bằng cách xem cái này, đọc cái kia… rồi lại tắt máy. Cảm giác vô dụng len lỏi dần, như những con sóng lặng lẽ dâng lên rồi rút đi, để lại trong tôi nỗi bất an: “Mình thật sự chẳng làm được việc gì ra hồn.”
Sau mấy tháng dưỡng thương, tôi nghĩ mình đã khỏe. Trước áp lực thuốc men và chi phí sinh hoạt, tôi không thể ở nhà mãi. Tôi cùng vợ quay lại làm việc. Nhưng mọi thứ không suôn sẻ. Cuối cùng, chúng tôi quyết định: vợ nhận thêm một công việc khác, còn tôi ở lại với công việc cũ. Tôi thường xuyên nhức đầu, buồn ngủ, nhưng vẫn nghĩ đó chỉ là tác dụng phụ của thuốc và tin rằng mình có thể xoay xở được.
Một ngày làm việc bình thường của tôi bắt đầu như thế này: Sáng đưa hai con đến trường, ghé mua ít đồ ăn, rồi dừng lại ở quán cà phê quen thuộc để gọi một ly cà phê sữa mang đi — vì tôi biết lát nữa sẽ lại buồn ngủ dọc đường. Đúng 7h30, chuông điện thoại reo, nhắc đến giờ uống thuốc. Phần lớn thời gian đến chỗ làm, tôi rong ruổi trên chiếc xe máy, gần 60km với bao suy tư lẩn quẩn trong đầu. Công việc không nặng nhọc, cũng không liên tục — phù hợp với thể trạng hiện tại. Cơn mệt, buồn ngủ, đau đầu nhẹ… đến rồi đi, đan xen giữa các khoảng nghỉ. Hết giờ, tôi lại vội vàng trở về để kịp đón con. Một ngày trôi qua như thế.
Tưởng như công việc đơn giản, nhưng ngày qua ngày, sức ép lớn dần. Tôi thấy mình mệt mỏi hơn, đầu đau nhức thường xuyên hơn. Tôi không biết nguyên nhân từ đâu — có thể là tác dụng phụ của thuốc, có thể do cơ thể yếu đi, hoặc chỉ vì tôi suy nghĩ quá nhiều đến mức mất kiểm soát.
Việc lái xe máy hơn 100km mỗi ngày không còn là chuyện nhỏ nữa, mà trở thành một cuộc chiến. Buổi sáng, khi sức khỏe còn tốt, tôi vẫn ổn; nhưng về chiều, những cơn đau đầu bất chợt khiến tôi phải gồng mình để về đến nhà an toàn. Thỉnh thoảng, nhìn thấy những vụ tai nạn trên đường, tôi lại thấy tim mình se lại, lo lắng đến nghẹn thở. Cảm nhận sự sống đôi lúc thật mong manh.
Là một người đàn ông, tôi tự nhủ mình phải chịu đựng được. Phải mạnh mẽ hơn. Nhưng càng cố chịu, tôi càng nhận ra: những căng thẳng đang lặng lẽ tích tụ, ngày một nhiều thêm…
Leave a Reply