Những cơn đau đầu

Hết giờ làm, tôi vội vã rời văn phòng ở Quận 11, hướng về Gò Công — quãng đường hơn hai tiếng, quen thuộc nhưng dài dằng dặc. Tôi biết mình phải về đến nơi trước 19h để kịp đón con. Trên đường, tôi để mặc cho đầu óc tự do nghĩ những điều nó muốn nghĩ.

Những cơn đau nhẹ bắt đầu âm ỉ, như một lời cảnh báo quen thuộc. So với những cơn đau dữ dội trước đây, chúng chẳng đáng gì. Lúc này, điều quan trọng nhất vẫn là kịp giờ đón con.

Gác lại cơn đau, tôi tập trung cao độ lái xe mặc kệ khói bụi và tiếng ồn ào của những dòng xe xuôi ngược.

Càng gần đến đích, tôi càng cảm nhận rõ nhịp đập của cơn đau – nhanh hơn, nặng hơn. Đầu tôi như có ai đặt thêm đá. Có chút lo lắng, nhưng tôi vẫn tin mình đủ sức về tới nơi.

Rồi đến lúc không thể cố thêm được nữa, tôi tấp xe vào lề đường, gục đầu lên tay lái một lúc. Không lâu, vì đồng hồ đã chỉ gần 19h. Tôi mở balo, lấy chai dầu gió – người bạn thân thiết – xoa lên trán, mép mắt, gáy… cho dễ chịu hơn. Rồi lại tiếp tục đi.

Kịp giờ đón con, đôi mắt hớn hở của con bé làm tôi cảm thấy dễ chịu hơn hẳn. Tôi mỉm cười như mọi khi:

Con gái yêu của ba!

Tôi biết rõ, uống cà phê buổi tối sẽ khiến tôi mất ngủ. Nhưng với tôi, cà phê là thứ thuốc giảm đau hiệu quả nhất. Tôi muốn hết đau ngay lập tức.

Tôi ghé quán Milano quen thuộc, giơ một ngón tay ra hiệu là các em phục vụ hiểu ngay – một ly cà phê sữa, như mọi khi.

Theo “quy trình tự trị liệu” của mình, tôi thường để cơn đau đạt tới cực điểm. Khi đó, cơ thể sẽ phản ứng bằng cách nôn mửa, vã mồ hôi, sốt… Sau khi nôn xong, một ngụm cà phê có thể khiến cơn đau dịu đi đáng kể. Thường chỉ khoảng 15 phút – vừa đủ để nhâm nhi hết ly cà phê – là tôi khỏe lại.

Nhưng hôm đó, tôi đã không tuân theo “quy trình”. Còn 20 phút nữa mới về đến nhà, tôi vội nhấp ngụm cà phê vì đã chịu hết nổi. Tác dụng tức thời chỉ kéo dài một lúc, ly cà phê nhanh chóng cạn, và cơn đau lại dâng lên.

Dù vậy, niềm hạnh phúc nhất là tôi đã đưa con về nhà an toàn.

Vừa về đến nhà, tôi lao ngay vào nhà vệ sinh, nôn mửa, mệt rã rời. Sau đó tôi ra vườn, nhổ nắm sả, nấu nồi nước xông để thoát mồ hôi. Lúc này, cơn đau như chuyển sang một giai đoạn khác – vẫn đau, nhưng không còn khó chịu nữa. Tôi lấy dầu gió xoa đầu, cảm giác dễ chịu dần quay lại. Chưa hết hẳn, nhưng như thế là quá tốt rồi.


Những cơn đau đầu kiểu đó đến với tôi thường xuyên – lúc đang trên đường đi, lúc mới ngủ dậy, có khi giữa đêm. Chúng chẳng hề báo trước. Có cơn nhẹ, có cơn nặng. Có những cơn tôi nhận ra từ sớm, nhưng cũng có những cơn đến bất ngờ khiến tôi không kịp chuẩn bị.

Trước kia, tôi cũng từng bị đau đầu, nhưng không nhiều. Mỗi lần như vậy có vợ xoa dầu cơn đau sẽ hết. Từ sau phẫu thuật, tần suất đau tăng lên rõ rệt. Tôi không biết vì sao – có thể do tác dụng phụ của thuốc, có thể do cơ thể yếu đi, hoặc đơn giản chỉ vì tôi nghĩ nhiều quá.

Sau này tìm hiểu thêm, tôi mới biết mình bị đau nửa đầu – một chứng đau mãn tính, không có thuốc chữa, và đôi khi có thể tự hết. Theo y học, khi mới đau, nên uống thuốc giảm đau paracetamol để cắt cơn sớm.

Nhưng tôi vẫn chọn không dùng thuốc. Vì tôi đã có cách riêng của mình.


Chia sẻ thêm sau bài viết:

Sau này, trong một số tình huống đặc biệt, tôi bắt đầu lạm dụng thuốc giảm đau. Một hôm, nhìn lại vĩ Panadol Extra thủ sẵn trong bịch thuốc của mình tôi thấy đã mất 6 viên. Tôi mới chợt nhớ và hỏi bác sĩ. Bác sĩ dặn, nếu đau đầu thì dùng Voltaren, không dùng Panadol. Tôi nghĩ đây là một thông tin quan trọng, nếu bạn gặp phải, hãy hỏi bác sĩ trước khi dùng.

Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *