Một ngày bận rộn, không có nhiều thời gian để gục đầu xuống bàn như những ngày trước. Tôi phải phân loại từng chồng tài liệu, từng món đồ lộn xộn: cái nào bỏ đi, cái nào cần giữ lại, rồi đóng gói để… gác lên xe chở về.
Đó là ngày làm việc cuối cùng của tôi — khép lại gần 20 năm long bong giữa lòng Sài Gòn.
Dấu hiệu cho sự kết thúc này đã nhen nhóm từ lâu. Khi tinh thần không còn mạnh mẽ như trước, khi tôi bắt đầu thấy mình hụt hơi giữa dòng phát triển của xã hội, tôi biết điều đó sẽ đến. Sự kết thúc là điều đã được báo trước, chỉ là tôi vẫn chưa muốn tin.
Đây không phải là lần đầu tôi dọn dẹp văn phòng. Như những lần trước — tôi vẫn một mình.
Nhưng lần này khác lắm. Tôi không biết bao giờ mình có thể quay lại. Cảm giác cô đơn, ê chề, cùng sự tiếc nuối đến cùng cực.
Thất bại đã rõ, nhưng tôi vẫn không phục. Tôi luôn nghĩ: “Mình chưa thật sự làm hết sức.” Tôi còn hàng trăm ý tưởng chưa kịp triển khai. Tôi đã cố gắng đến khi không còn chút tài nguyên nào nữa — cả trong túi lẫn trong tim.
Khoảnh khắc dễ chịu hiếm hoi trong ngày là khi cô nhặt ve chai đến. Tôi gom đống giấy bỏ đi, cẩn thận cho vào túi lớn trao cho cô. Nụ cười trên môi cô, với tôi, như một lời chào cuối cùng dành cho nơi này.
Hôm sau, đến phần gỡ bảng hiệu, bàn ghế… những việc nặng nề mà tôi không thể làm một mình, anh trai lại đến giúp. Nhờ có anh, mọi thứ trở nên nhẹ nhàng hơn. Có lẽ trong những giờ phút chia tay, chỉ cần một người thân bên cạnh cũng đủ làm tim mình bớt trống trải.
Những lần khó thở vì bụi như muốn nhắc tôi cần nghỉ ngơi, nhưng tôi không có thời gian để nghỉ, không có thời gian để mệt, để buồn phiền. Tôi chỉ làm. Cứ thế cho đến khi tiếng máy khoan, tiếng búa, tiếng xe ngoài đường dần nhỏ lại.
Mọi thứ cuối cùng cũng xong. Đồ đạc đã theo xe tải, còn tôi lên xe máy, hướng về cái huyện xa xôi của tuổi thơ.
Tôi về đến nhà lúc một giờ sáng. Không khí tĩnh lặng bao quanh căn nhà nhỏ. Vợ và hai con đã yên giấc. Và lần đầu tiên trong nhiều tháng, tôi thấy lòng mình nhẹ đi.
Cảm giác yên bình ấy thật đẹp — đối lập hoàn toàn với một ngày dài gồng mình nơi văn phòng. Như thể tôi vừa đặt xuống một tảng đá lớn.
Không còn những tiếng khoan, tiếng búa, hay nỗi lo về ngày mai.
Chỉ còn lại sự tĩnh lặng, hơi ấm gia đình, và một cái thở dài được thả ra trọn vẹn.
Thật lòng, tôi chỉ muốn bình yên.
Mệt rồi.
Chỉ muốn tắm, rồi đi ngủ.
Viết thêm – ngày 05 tháng 11 năm 2025
Giờ đọc lại, tôi không còn day dứt hay tự trách nữa. Cảm giác thất bại đó đã lùi lại phía sau, chỉ còn lại khoảng trống chưa kịp lấp. Tôi vẫn đang học cách sống bình thường trở lại, dù đôi khi tâm trí vẫn lặng đi rất lâu.
Leave a Reply