Sau những tháng ngày chạy đua với áp lực, tôi tưởng mình chỉ cần được nghỉ ngơi một chút. Chỉ một chút thôi — để hít thở, để buông. Nhưng rồi… tôi lại không thể thoát ra.
Tôi nghĩ ở nhà mình vẫn có thể làm việc tốt. Nhưng trước một tinh thần rệu rã, tôi bắt đầu trượt dài.
Tôi mở máy tính, tìm lại trò chơi yêu thích năm xưa – Age of Empires. Vừa thấy giao diện quen thuộc, tim tôi bỗng rộn ràng như gặp lại tuổi trẻ. Tôi tập lại từng thao tác, điều khiển người dân làm việc, dẫn quân đi chinh phục.
Chẳng bao lâu, tính hiếu chiến trong tôi trỗi dậy. Tôi trở thành thủ lĩnh, xây dựng đế chế hùng mạnh, chinh phạt khắp bốn phương. Đánh qua bốn mùa xuân hạ thu đông, qua rừng sâu, qua hải đảo. Kết thúc mỗi trận, tôi thấy mình như một vị anh hùng vừa được tạc tượng. Tôi đúng là huyền thoại — trong thế giới ảo của riêng mình.
Nhưng như thế vẫn chưa đốt hết những ngày dài thăm thẳm.
Tôi tiếp tục lao vào những cuộc đấu trí trên bàn cờ. Những trận thắng giúp tôi hưng phấn chinh phục mức thang cao hơn. Những trận thua khiến tôi mở sách ra nghiên cứu, ghi chép, và lạc vào mê cung của những nước đi vô tận, không lối thoát.
Rồi tôi bắt đầu nghiện phim ảnh. Trước đây tôi không phải người mê phim. Tôi hiểu mọi thứ trong phim đều giả, nhưng một cách thần kỳ nào đó, tôi lại bị nuốt chửng vào cảm xúc vay mượn ấy — sống thay cho nhân vật, khóc thay cho họ, và quên mất mình đang sống thật.
Tôi đồng cảm với người cha yêu con một cách vô điều kiện, bật khóc dù biết đó là chuyện bình thường trong đời thực. Tôi xúc động trước nhân vật mắc ung thư cố tỏ ra ổn, và rơi nước mắt khi cô ấy mỉm cười chịu đựng nỗi đau. Dù biết đó chỉ là diễn, nước mắt tôi vẫn rơi dài suốt bộ phim, và tôi ngồi lặng người khi nó kết thúc.
Rồi một ngày, tôi nhận ra mình đã trượt quá xa — trong thế giới ảo diệu, trong những trận đánh triền miên không có hồi kết, trong những cảm xúc vô tận của đạo diễn.
Tôi tắt máy. Gục đầu xuống bàn phím. Một tượng đài sụp đổ — như chính tinh thần rệu rã của tôi vậy.
Lúc đó, tôi mới hiểu ra: những thú vui kia không hề giúp tôi tốt hơn. Chúng chỉ kéo tôi lún sâu hơn vào cơn trống rỗng.
Trở về thực tại, tôi thấy mình tệ hại vô cùng. Tôi phải làm điều gì đó có ích cho bản thân và gia đình. Tôi lại mở máy tính, nhưng đầu óc vẫn nặng nề, chẳng muốn làm gì cả.
Như một vòng xoáy, không lối thoát. Căng thẳng dần tăng lên.
Nhưng ở đáy của mệt mỏi ấy, tôi nghe thấy một tiếng nói nhỏ trong lòng: “Mình không thể tiếp tục như thế này được nữa.”
Có lẽ, đó là khoảnh khắc đầu tiên — tôi thật sự muốn trở lại.
Leave a Reply