Hành trình tôi hồi sinh

Đã có một quãng thời gian dài, tôi không nhận ra mình đang đi qua điều gì. Chỉ thấy mình khác, lệch khỏi chuẩn mực mà xã hội gọi là “bình thường”.

Mãi đến bây giờ, khi nhìn lại, tôi mới hiểu: tất cả đều hợp lý. Một con người sau khi chạm vào ranh giới sinh tử — không thể nào trở lại như cũ chỉ sau một đêm.


1. Khi biết mình mắc bệnh — Tôi chỉ nghĩ đến việc phải sống

Ngày ấy, sau những phút đầu rối trí, tôi thật sự không sợ hãi như người ta tưởng. Tôi chỉ có một ý nghĩ rất rõ: phải sống – như một bản năng. Tôi tiến vào cuộc phẫu thuật, vào điều trị, vào tất cả những gì có thể giúp mình bám víu sự sống.

Tôi mạnh mẽ, tỉnh táo, và gần như không để cảm xúc chen vào. Như một người lính ra trận, tôi chỉ biết tiến về phía trước. Không có chỗ cho yếu đuối, cũng không có thời gian để buồn. Tôi tưởng rằng khi trở về nhà, chiến thắng căn bệnh ấy, tôi sẽ lại sống bình thường, thậm chí tốt hơn.

Nhưng không!


2. Khi trở về — Tôi đã tỏ ra quyết tâm

Cơ thể tôi hồi phục dần, tôi muốn được sống như người bình thường, nhưng mọi thứ đơn giản bỗng trở nên nặng nề.

Tôi cố gắng, nhưng rồi lại không thể tập trung, những mệt mỏi cứ đến rồi đi. Mọi thứ quanh tôi vẫn như cũ — chỉ có tôi là khác.

Người ngoài nhìn vào, có thể nghĩ tôi lười biếng, thiếu ý chí. Nhưng thật ra, tôi đang cố gắng để tồn tại, cố gắng để không gục ngã trước chính sự mệt mỏi của thể xác và tâm trí mình.

Tôi không hiểu chuyện gì đang diễn ra. Tôi chỉ thấy mọi chuyện hình như quá sức.


3. Khi tôi bắt đầu thu mình lại

Rồi tôi nghỉ việc. Tôi nói sẽ làm gì đó tại nhà. Nhưng thực tế là tôi chìm vào game, vào phim, vào những thế giới không thật.

Tôi không muốn giao tiếp, không muốn gặp ai. Ra ngoài, tôi vẫn cười, vẫn nói, vẫn tỏ ra “ổn”. Nhưng khi trở về, tôi chỉ muốn rút vào thế giới của riêng mình.

Và sau mỗi lần như thế, tôi lại thấy tội lỗi. Tội lỗi vì đã để mình trượt dài, vì chẳng làm được gì ra hồn, vì luôn cảm thấy mình như kẻ vô dụng.

Tôi không biết rằng lúc ấy, tôi đang kiệt sức về tinh thần. Tôi không lười — tôi chỉ đang tự bảo vệ bản thân bằng cách im lặng.


4. Khi khủng hoảng kéo dài — Tôi học cách tự cứu

Kết quả CT một năm sau khiến tôi choáng váng. Tôi như người mất hồn.

Tôi nghĩ mình đã sắp kết thúc. Tôi bắt đầu thực sự tiếc cho cuộc đời mình. Tôi tiếc vì không lâu nữa sẽ không còn thấy bầu trời xanh, sẽ rời xa màu lá cây yêu thích.

Tôi nhớ vợ triền miên, tự trách mình vì những lần to tiếng. Tôi ước thời gian quay trở lại.

Có những đêm tôi gần như muốn biến mất. Nhưng rồi, trong tuyệt vọng, bản năng sống trong tôi vẫn âm thầm hoạt động.

Tôi bắt đầu tìm cách tự cứu mình. Không bằng thuốc, không bằng triết lý, mà bằng những điều nhỏ bé: rửa chén, lau bàn, dọn chậu cây, đi bộ, nghe âm thanh xung quanh, hay có khi chỉ là chạy xe lang thang qua những con đường tôi chưa từng đặt chân đến.

Những việc đó nhỏ thôi, nhưng lại như một phép mầu. Chúng giúp tôi cảm nhận lại hơi thở, mùi nắng, tiếng gió, sự sống quanh mình.

Nhưng tâm trí tôi vẫn nghĩ mình quá bất thường. Tôi co ro thật sự, như muốn mình ngừng giao tiếp với cả thế giới.

Tôi nghĩ, nếu ai nhìn thấy tôi lúc ấy chắc sẽ nghĩ tôi “khùng” — một người đàn ông đứng im nghe lá rơi, hay ngồi cọ từng vết ố trên cái ly.

Nhưng không, chính những việc tưởng chừng vô nghĩa ấy đã cứu lấy tôi. Chúng là sợi dây kéo tôi trở lại mặt đất.


5. Khi tôi viết — Tôi bắt đầu hồi sinh

Rồi tôi viết. Ban đầu chỉ để thoát khỏi căng thẳng. Viết về cuộc sống xoay quanh mình. Rồi tôi viết tiếp về những điều nhỏ nhặt: buộc tóc cho con, trồng tép hành héo, ngắm cây xanh, mùi lúa chín,…

Tôi không nghĩ ai sẽ đọc. Nhưng viết khiến tôi thở được, khiến tôi thấy mình đang sống.

Tôi nhận ra, có lẽ tôi đang học cách sống lại từ đầu, như một đứa trẻ tập đi. Không phải trẻ con đâu, mà là một người đang học lại cách yêu đời, cách chạm vào cuộc sống thật.

Người ngoài có thể không hiểu. Nhưng tôi hiểu. Bởi chính những điều tưởng chừng tầm thường ấy đã đưa tôi ra khỏi bóng tối.


Giờ thì tôi hiểu

Không có gì trong hành trình ấy là vô lý. Không có giai đoạn nào là đáng xấu hổ. Tôi đã từng gục ngã, từng lạc lối, từng cảm thấy vô dụng. Nhưng bây giờ tôi biết — tất cả những điều đó chỉ là những bước cần thiết của một cuộc hồi sinh.

Tôi không “điên”.
Tôi chỉ đang tỉnh lại.
Và tôi biết, mình vẫn còn đang trên đường trở về — về với chính mình.

Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *