lmtroi

  • Khi tôi trượt dài trong thế giới ảo

    Sau những tháng ngày chạy đua với áp lực, tôi tưởng mình chỉ cần được nghỉ ngơi một chút. Chỉ một chút thôi — để hít thở, để buông. Nhưng rồi… tôi lại không thể thoát ra. Tôi nghĩ ở nhà mình vẫn có thể làm việc tốt. Nhưng trước một tinh thần rệu rã,…

    Đọc tiếp…..

  • Khi bạn thấy kiệt sức mà vẫn phải mỉm cười

    Có những ngày, bạn vẫn cười, vẫn trả lời “Mình ổn” — nhưng bên trong lại thấy như không còn hơi thở nào để cố thêm nữa. Bạn vẫn làm mọi việc như bình thường, vẫn dọn dẹp, vẫn nói chuyện, vẫn làm tròn vai… chỉ là, trái tim đã mỏi. Đôi khi, bạn không…

    Đọc tiếp…..

  • Phần nổi của hạnh phúc

    Một suy ngẫm sau khi xem hai bạn trẻ chơi game trên YouTube Hôm nay, khi lướt Youtube, tôi tình cờ thấy một đôi bạn trẻ làm kênh game Minecraft. Hai người ấy vừa vui, vừa hóm hỉnh, lại có một kênh riêng để kể về tình yêu và cuộc sống của họ. Nhìn họ,…

    Đọc tiếp…..

  • Hành trình tôi hồi sinh

    Đã có một quãng thời gian dài, tôi không nhận ra mình đang đi qua điều gì. Chỉ thấy mình khác, lệch khỏi chuẩn mực mà xã hội gọi là “bình thường”. Mãi đến bây giờ, khi nhìn lại, tôi mới hiểu: tất cả đều hợp lý. Một con người sau khi chạm vào ranh…

    Đọc tiếp…..

  • Dọn bàn, dọn lòng

    Đôi khi, ta không dọn để “gọn gàng hơn”, mà để nghe xem bên trong mình đang thế nào. Giữa những chồng giấy tờ, vật dụng, đôi khi ta thấy chính sự rối bời của tâm trí mình. Và khi từng món được nhấc ra, từng khoảng trống xuất hiện, ta cũng đang dọn lại…

    Đọc tiếp…..

  • Ngày làm việc cuối cùng

    Một ngày bận rộn, không có nhiều thời gian để gục đầu xuống bàn như những ngày trước. Tôi phải phân loại từng chồng tài liệu, từng món đồ lộn xộn: cái nào bỏ đi, cái nào cần giữ lại, rồi đóng gói để… gác lên xe chở về. Đó là ngày làm việc cuối…

    Đọc tiếp…..

  • Tôi không phải là “Guru”

    Dạo gần đây, tôi nhận ra một cảm giác lạ khi viết blog. Tôi bắt đầu chia sẻ những điều mình rút ra được sau những lần vật lộn với căng thẳng, với bệnh tật, với chính mình. Nhưng đôi khi, giữa những dòng “chia sẻ kinh nghiệm”, tôi chợt sợ — sợ rằng mình…

    Đọc tiếp…..

  • Ngủ ngon là một kỹ năng – hành trình tôi học cách ngủ

    Trước đây, tôi ngủ không có giờ giấc. Khi nào buồn ngủ thì ngủ, có khi nửa đêm mới chợp mắt, sáng ra vẫn tỉnh táo như thường. Có lẽ nhờ còn sức trẻ nên một đêm ngủ ít cũng chẳng thấy sao. Nhưng từ khi trải qua ca phẫu thuật cắt gan, tôi mới…

    Đọc tiếp…..

  • Những cơn đau đầu

    Hết giờ làm, tôi vội vã rời văn phòng ở Quận 11, hướng về Gò Công — quãng đường hơn hai tiếng, quen thuộc nhưng dài dằng dặc. Tôi biết mình phải về đến nơi trước 19h để kịp đón con. Trên đường, tôi để mặc cho đầu óc tự do nghĩ những điều nó…

    Đọc tiếp…..

  • Ngày trở lại: Bình yên mong manh

    Có những ngày tưởng chừng bình yên, nhưng bên trong lại là những đợt sóng ngầm của nỗi lo và sự chịu đựng. Tôi nghĩ mình như vừa được tái sinh. Tôi trân trọng cuộc sống mới này và quyết tâm thay đổi: ăn uống khoa học, tập thể dục đều đặn, làm việc nghiêm…

    Đọc tiếp…..