Dạo gần đây, tôi nhận ra một cảm giác lạ khi viết blog. Tôi bắt đầu chia sẻ những điều mình rút ra được sau những lần vật lộn với căng thẳng, với bệnh tật, với chính mình.
Nhưng đôi khi, giữa những dòng “chia sẻ kinh nghiệm”, tôi chợt sợ — sợ rằng mình đang trở thành người “biết hết”, đang vô tình mang dáng vẻ của một người dạy đời. Trong khi thật ra, tôi chỉ là một kẻ đang học cách sống.
Có lúc tôi sợ mình lạc lối vì nghĩ mình biết quá nhiều. Biết về chánh niệm, về chữa lành, về buông bỏ… Nhưng giữa những dòng chữ đó, có khi tôi vẫn thấy mình hoang mang, vẫn mất ngủ, vẫn loay hoay với những điều nhỏ nhặt của đời sống.
Tôi viết blog không phải vì tôi đã hiểu hết. Tôi viết vì tôi đang học cách hiểu.
Tôi viết không phải vì tôi mạnh mẽ hơn ai. Tôi viết vì tôi từng yếu đuối, và tôi muốn giữ lại ánh sáng nhỏ bé mà mình tìm thấy giữa những lần chới với.
Mỗi bài viết trên blog này là một lát cắt của hành trình ấy — một phần suy tư, một phần tập tễnh. Tôi chia sẻ không phải để “dạy”, mà để nhìn lại chính mình qua từng con chữ.
Nếu ai đó đọc và tìm thấy sự đồng cảm, hoặc một chút bình yên cho riêng họ, thì đó là món quà mà tôi được nhận lại — chứ không phải công lao của tôi.
Tôi không phải là người hướng dẫn. Tôi chỉ là một người đang đi, như bạn, và đang cố gắng hiểu thêm một chút về cách sống sao cho tử tế, bình an và thật với mình hơn.
Viết giúp tôi nhớ rằng mình vẫn chưa xong, vẫn còn đang trưởng thành. Và mỗi khi bàn tay run run gõ lên bàn phím, tôi lại nhắc mình:
“Đừng viết để chứng tỏ.
Viết để thành thật.
Viết để học cách sống.”
Leave a Reply