Nhật Ký Sống

Ghi lại những cảm xúc, trải nghiệm và hành trình đối diện với ung thư một cách chân thật nhất!

  • Khi tôi trượt dài trong thế giới ảo

    Sau những tháng ngày chạy đua với áp lực, tôi tưởng mình chỉ cần được nghỉ ngơi một chút. Chỉ một chút thôi — để hít thở, để buông. Nhưng rồi… tôi lại không thể thoát ra. Tôi nghĩ ở nhà mình vẫn có thể làm việc tốt. Nhưng trước một tinh thần rệu rã,…

    Đọc tiếp…..

  • Ngày làm việc cuối cùng

    Một ngày bận rộn, không có nhiều thời gian để gục đầu xuống bàn như những ngày trước. Tôi phải phân loại từng chồng tài liệu, từng món đồ lộn xộn: cái nào bỏ đi, cái nào cần giữ lại, rồi đóng gói để… gác lên xe chở về. Đó là ngày làm việc cuối…

    Đọc tiếp…..

  • Những cơn đau đầu

    Hết giờ làm, tôi vội vã rời văn phòng ở Quận 11, hướng về Gò Công — quãng đường hơn hai tiếng, quen thuộc nhưng dài dằng dặc. Tôi biết mình phải về đến nơi trước 19h để kịp đón con. Trên đường, tôi để mặc cho đầu óc tự do nghĩ những điều nó…

    Đọc tiếp…..

  • Ngày trở lại: Bình yên mong manh

    Có những ngày tưởng chừng bình yên, nhưng bên trong lại là những đợt sóng ngầm của nỗi lo và sự chịu đựng. Tôi nghĩ mình như vừa được tái sinh. Tôi trân trọng cuộc sống mới này và quyết tâm thay đổi: ăn uống khoa học, tập thể dục đều đặn, làm việc nghiêm…

    Đọc tiếp…..

  • Kinh nghiệm nằm viện và phẫu thuật ung thư gan tại Bệnh viện Đại học Y Dược TP.HCM

    Qua 2 tuần ở bệnh viện , tôi tự rút ra một số kinh nghiệm cho mình và bạn có thể tham khảo cho những trường hợp tương tự. Xin lưu ý: đây là những kinh nghiệm của cá nhân tôi, trong vai trò là một bệnh nhân chưa có kiến thức y khoa với…

    Đọc tiếp…..

  • Bên kia cơn đau là sự thanh tịnh

    Khoảnh khắc gặp lại vợ, tôi hạnh phúc đến mức quên cả cơn đau. Về phòng chăm sóc, chỉ cần cô ấy ngồi đó thôi, dường như cơn đau đã vơi đi một nửa. Ngày đầu, cô ấy chẳng làm gì nhiều, nhưng sự hiện diện ấy đủ khiến tôi cảm thấy bình an. Những…

    Đọc tiếp…..

  • Hồi tỉnh: Ngày sau đó đầy “sóng gió”

    Đã qua đêm đầu tiên. Dù phờ phạc vì không được tắm gội, tôi thấy mình vẫn không tệ. Hôm nay, tôi đã xác định được vết cắt trên ngực. Sức khỏe nhìn chung ổn, chỉ có đau là điều rõ rệt nhất. Chỉ mới qua một đêm, hình ảnh người phụ nữ của mình…

    Đọc tiếp…..

  • Hồi tỉnh: Đêm đầu tiên trôi qua “êm đềm”

    Thuốc tan, những cơn đau bắt đầu. Tôi biết, đây là điều tất yếu sau mổ. Chỉ cần bình thản đón nhận, chờ thời gian trôi đi, những cơn đau rồi sẽ qua, mọi thứ sẽ ổn. Nhưng nói thì dễ, lần đầu trải qua, tôi nào hiểu hết. Tôi thấy mình như mắc kẹt…

    Đọc tiếp…..

  • Đi mổ mà… vui!

    Tôi đã sẵn sàng! Một nhân viên y tế bước vào, thông báo đã đến giờ phẫu thuật. Tôi và vợ rối rít chào mọi người trong phòng, lòng lại háo hức như chờ đợi điều gì đó suốt nhiều ngày, nay cuối cùng cũng tới. Vợ chợt nói: – Ủa, đi mổ mà vui…

    Đọc tiếp…..

  • Khoảnh khắc niềm tin lung lay

    Đã từ lâu, tôi luôn xem cái chết là một phần tất yếu của tự nhiên. Mọi cái chết đều có nguyên nhân hợp lý, đến lúc nào thì đến, bình thản đón nhận. Tôi từng nghĩ mình đã sẵn sàng như thế. Nhưng giờ đây, khi đứng trước nguy cơ thật sự, niềm tin…

    Đọc tiếp…..