Khoảnh khắc gặp lại vợ, tôi hạnh phúc đến mức quên cả cơn đau. Về phòng chăm sóc, chỉ cần cô ấy ngồi đó thôi, dường như cơn đau đã vơi đi một nửa. Ngày đầu, cô ấy chẳng làm gì nhiều, nhưng sự hiện diện ấy đủ khiến tôi cảm thấy bình an.
Những cơn đau không còn lan rộng như trước, mà tập trung ở vết mổ. Tôi coi nó như một vết đứt tay — chỉ là sâu và rộng hơn một chút. Một vết thương thì sẽ lành, tôi hiển nhiên biết điều đó.
Sáng hôm sau, bữa sáng được mang đến. Thay vì ăn cháo trước như thường lệ, tôi lại thèm một quả quýt. Miếng quýt hơi chua, nhưng tôi vui đến lạ khi cảm nhận bụng mình bắt đầu cựa quậy – một tín hiệu nhỏ nhưng đầy hy vọng. Chẳng bao lâu sau, hệ tiêu hóa hoạt động trở lại, nhẹ nhàng và tự nhiên như chưa từng có biến cố gì.
Cả ngày tôi chỉ nằm trên giường, năng lượng chẳng tiêu hao bao nhiêu, thế là đêm đến lại khó ngủ. Lưng bắt đầu đau, mắt cứ mở trao tráo. Bực bội nhất trong thời gian ở phòng chăm sóc chính là những đêm dài không ngủ được. Mọi người xung quanh — bệnh nhân, người nhà — đều ngủ say. Tôi bấm chuông xin đổi nệm, nhưng điều đó hình như chưa từng có tiền lệ. Hôm sau tôi lại thử xin, vẫn không được. Tôi tự xoay xở: đổi đầu nệm, đổi tư thế nằm, vẫn không khá hơn. Cuối cùng, tôi mệt đến mức chẳng còn muốn chống cự. Thả lỏng toàn thân, mặc kệ cơn đau… và thật kỳ lạ, khi tôi buông xuôi, cơn đau cũng dịu đi.
Vợ bật cười: “Không biết cách nằm rồi đổ thừa cái nệm!”
Chúng tôi cùng cười, tiếng cười nhỏ thôi mà vui đến lạ thường.
Dù cơn đau đã giảm, sức khỏe khá lên, việc đi lại vẫn khó khăn. Tôi cố gắng vận động bất cứ khi nào có thể — co duỗi tay chân, ngồi dậy, tập bước xuống giường. Mỗi lần sơ suất một chút, vết mổ lại nhói lên. May mắn là có vợ bên cạnh, tôi đỡ vụng về hơn, và cũng thấy tự tin hơn.
Mỗi lần bác sĩ vật lý trị liệu đến, tôi lại thấy mình như được tiếp thêm sức sống. Họ kiên nhẫn hướng dẫn từng động tác, dìu tôi đi dọc hành lang. Mỗi bước đi là một chiến thắng nhỏ, và tôi cảm nhận rõ mình đang tiến bộ từng ngày.
Không được tắm suốt nhiều ngày khiến tôi cảm thấy dơ kinh khủng. Vợ gọi dịch vụ gội đầu cho tôi, nhưng cô điều dưỡng dịu dàng ngày nào lại tỏ vẻ không vui, sợ tôi nhiễm trùng. Dù vậy, tôi không thể chịu nổi nữa – vẫn cứ gội. Dòng nước ấm chảy qua tóc, mùi dầu gội thoang thoảng… cảm giác thật sảng khoái, như thể được sống lại.
Những ngày đó, vài bạn bè và người thân đến thăm. Mỗi lời hỏi han, mỗi nụ cười như một liều thuốc. Ban đầu tôi còn ngại khi nhận sự giúp đỡ, nhưng dần dần, cảm giác ấy biến mất. Tôi thấy mình mở lòng hơn, nhẹ nhõm hơn.
Tôi không còn để tâm đến thế giới ngoài kia nữa. Mọi niềm vui, nỗi buồn, tranh cãi, xích mích trước kia bỗng trở nên vô nghĩa. Tôi như một con người khác.
Lúc đó, tôi chợt nhận ra: tâm trí mình hoàn toàn sạch sẽ. Một cảm giác lạ lùng, rất khó tả — có lẽ đây là sự thanh tịnh mà Phật pháp thường nói đến.
Tôi biết rằng mình vừa chạm đến một điều thật quý trong cuộc sống. Cảm giác ấy thật lạ mà cũng thật tuyệt vời!
Khi cơ thể đã hồi phục rõ rệt, tôi bắt đầu sợ mùi thuốc sát trùng. Rồi cũng đến lúc bác sĩ phẫu thuật chính vào thăm khám. So với những bác sĩ trẻ khám hàng ngày, ông mang theo một năng lượng mạnh mẽ, dứt khoát. Mỗi lời ông nói đều như một xác nhận không thể rút lại. Ông bảo gan tôi đã ổn đến 99%, chỉ cần vài xét nghiệm nữa là có thể xuất viện. Tôi sững người. Mới vài ngày trước, tôi còn nằm bất động trên giường, vậy mà giờ cơ thể đã hồi phục thần kỳ.
Trước khi ra viện, bác sĩ dặn dò tỉ mỉ những điều cần làm. Chúng tôi cảm ơn rồi vui vẻ ra đón xe về. Cảm giác thật tuyệt vời — như vừa giành được một chiến thắng lịch sử.
Về đến nhà, chỉ hai tuần mà mọi thứ trông rất khác, đàn gà con đã lớn, cỏ cây trong vườn xanh um sau mấy cơn mưa. Tôi hít một hơi thật sâu, cảm nhận gió lành thổi qua người. Chỉ tiếc, hai con đang ở trường. Nếu được gặp chúng ngay lúc ấy, có lẽ niềm vui sẽ trọn vẹn hơn. Nhưng tôi biết, khi hai đứa chạy đến ôm tôi, đó sẽ là phần thưởng đẹp nhất cho hành trình này.
Leave a Reply