Đi mổ mà… vui!

Tôi đã sẵn sàng!

Một nhân viên y tế bước vào, thông báo đã đến giờ phẫu thuật. Tôi và vợ rối rít chào mọi người trong phòng, lòng lại háo hức như chờ đợi điều gì đó suốt nhiều ngày, nay cuối cùng cũng tới. Vợ chợt nói:

– Ủa, đi mổ mà vui vậy?

Cả hai chúng tôi bật cười. Đây là nụ cười vui vẻ thật sự trong suốt mấy ngày qua.

Nữ nhân viên dẫn tôi vào phòng chờ, tôi gửi lại đôi dép và cặp kính cho vợ. Khoảnh khắc chia tay cô ấy, tôi cảm thấy có chút bồi hồi —không phải sợ, chỉ sợ cô ấy lo lắng.

Nằm trên giường chờ cùng với chai kháng sinh, xung quanh nhòe nhoẹt vì tôi không đeo kính. Bên phải là một chú có vẻ hơi lớn tuổi, còn phía xa bên trái là bà cô cũng không trẻ. Mọi người vẫn bình thản. Căn phòng khá yên tĩnh, chỉ có hoạt động qua lại của nhân viên là nổi bật.

Nhìn lên trần nhà hồi lâu, sự bình thản trước đó dần biến mất. Đôi mắt tôi ngấn lệ vì nhớ con. Tôi chớp mắt vài cái để mấy giọt nước mắt chực chờ không lăn xuống gối, cố lấy lại tinh thần để trở về thực tại. Tôi vẫn ổn, nhưng sao đầu óc vẫn không ngừng nghĩ về con, lại muốn khóc…

Tôi cố giữ trạng thái ổn định… trong vô định, vì không biết bao giờ đến lượt mình.

Rồi việc gì đến cũng đến: đến lượt tôi. Một bạn nam kỹ thuật viên dẫn tôi vào phòng phẫu thuật, vừa đi vừa trò chuyện liên tục, tôi chỉ tập trung trả lời, cảm xúc vẫn ổn.

Nằm trên bàn mổ, tôi vừa trò chuyện vừa làm theo hướng dẫn. Tôi thấy các bạn chuẩn bị vài bịch máu, tôi hiểu đó là đang chuẩn bị cho tình huống… không mong muốn – điều mà bác sĩ đã tư vấn từ trước.

Chỉ sau vài câu, một bạn nữ trẻ tuổi với đôi tay nhỏ nhắn, không lời giải thích, áp vào mặt tôi một ống thở thật nhanh và dứt khoát. Tôi cảm thấy khó thở, như bị khống chế. Rồi bỗng nhiên buồn ngủ tột độ, bầu trời như tối sầm lại trong tích tắc, và tôi ngủ thiếp đi—không rõ các bạn đã truyền thuốc mê từ lúc nào. Những chuyện sau đó, tôi không biết gì nữa…

Đang ngủ ngon lành, có ai đó gọi:

– Anh Trỗi, anh Trỗi, dậy anh!

Vừa tỉnh giấc, đầu óc tỉnh táo, tôi có cảm giác chỉ mới chợp mắt 15–20 phút, còn tưởng chỉ là thử phản ứng với thuốc ngủ. Tôi hỏi ngay:

– Ủa, bắt đầu chưa?

– Mổ xong rồi anh!

– Mau vậy?

– Hơn 5 tiếng á anh!

Tôi ngạc nhiên nhưng vẫn bình tĩnh hỏi:

– Có mất máu nhiều không?

– Chỉ khoảng 100 ml thôi anh!

Tự nhiên thấy nhẹ nhõm cả người, biết rằng ca phẫu thuật đã thành công tốt đẹp.

Một điều đặc biệt là trong suốt quá trình tôi không gặp được vị bác sĩ đã đưa tôi qua khúc sông này. Ông ấy đến khi tôi đã ngủ say và rời đi khi tôi chưa kịp tỉnh giấc.

Bước qua đoạn đường gập ghềnh nhất của đời mình, chưa kịp thở phào, tôi đã đối diện ngay chặng tiếp theo của cuộc chiến: thuốc tê dần tan, và những cơn đau thật sự bắt đầu…

Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *