Hồi tỉnh: Đêm đầu tiên trôi qua “êm đềm”

Thuốc tan, những cơn đau bắt đầu. Tôi biết, đây là điều tất yếu sau mổ. Chỉ cần bình thản đón nhận, chờ thời gian trôi đi, những cơn đau rồi sẽ qua, mọi thứ sẽ ổn. Nhưng nói thì dễ, lần đầu trải qua, tôi nào hiểu hết.

Tôi thấy mình như mắc kẹt trong những ống dây nhựa cắm vào tay, dán quanh ngực, quấn bên hông… tôi không biết tên gọi, cũng chẳng biết để làm gì. Điều khiến tôi hoang mang hơn cả là cơn đau trong lồng ngực: nó không gói gọn ở một vết cắt nào, mà lan rộng, mơ hồ, như xuất phát từ một nơi tôi không thể xác định. Tôi không biết bác sĩ đã rạch ở đâu, chỉ cảm thấy cả lồng ngực nhói buốt, thắt nghẹt.

Không có kính bên người, tôi không nhìn rõ chi tiết bất cứ thứ gì ngoài phạm vi 30cm. Thêm vào đó, tôi cảm thấy thị lực của mình giảm rõ, như không còn nhìn thấy gì, quanh tôi như một màn sương dày đặc. Chỉ cảm giác được vài cô gái áo xanh từ đội ngũ chăm sóc, vài bệnh nhân ở gần giường tôi, màu vàng nhạt lẫn màu trắng lạnh của ánh đèn.

Tôi nhận thức thế giới xung quanh chỉ bằng cách cảm nhận: mùi thuốc nồng nặc, ánh đèn mờ nhạt, tiếng bíp bíp của máy đo nhịp tim, tiếng re re của máy truyền thuốc giảm đau, tiếng ho của ai đó…

Tôi cảm nhận sự nhộn nhịp của căn phòng qua những bước chân, lời nói, thao tác của đội ngũ chăm sóc. Họ lúc nào cũng sẵn sàng đáp ứng mọi vấn đề mà bệnh nhân gặp phải. Họ là nhóm “ồn ào” nhất phòng: khi thì hỏi han bệnh nhân, khi thì trao đổi công việc, xen lẫn những câu chuyện thường ngày.

Lúc sau, có nhân viên đến kiểm tra tình trạng của tôi. Thấy tôi trẻ, khỏe, mọi thứ đang tốt nên anh ta rút ống oxy kèm lời giải thích: tự thở sẽ nhanh hồi phục hơn. Tôi hoàn toàn tin tưởng!

Những cơn đau tăng dần sức nặng, nhanh chóng chạm ngưỡng giới hạn của tôi, tôi cất lời được giúp đỡ. Nhưng anh ta giải thích ca mổ của tôi là mổ lớn, sẽ đau hơn nên khuyên tôi chịu khó. Không có sự trợ giúp nào ngoài thuốc giảm đau đã truyền từ trước.

Cơn đau dữ dội cứ kéo đến theo từng cơn. Tôi lại: “Đau!”. Một nữ nhân viên đến hỏi:

– Anh đau chỗ nào?

– Đau gan.

Nhưng cô ấy không hỏi thêm, cũng không có bất kỳ hành động nào. Tôi nghĩ cô ấy cũng bất lực – giống như tôi!

(Sau này tôi mới biết, gan không có tế bào cảm giác nên gan không bị đau)

Tôi bực bội với mọi thứ, với cơn đau và cả với chính mình. Nhưng tôi chẳng làm được gì khác.

Chỉ có sự nhẹ nhàng của một cô điều dưỡng trẻ mang lại cho tôi chút dễ chịu. Cô ấy ân cần kiểm tra, thay thuốc, giọng nói và bàn tay dịu dàng như một liều an thần vô hình.

Rồi thời gian cứ thế trôi. Tôi chợp mắt. Trong lúc ngủ, tôi nghe loáng thoáng từ cuộc trò chuyện của bác sĩ và nhân viên, tôi biết có một bệnh nhân trẻ vừa được đưa vào sau ca mổ gan. Tôi đoán giờ đã là đêm muộn, nhưng phòng vẫn nhộn nhịp. Rồi trong mơ màng, hình như có thêm một người nữa… Không biết từ lúc nào, tôi ngủ say.

Giữa khuya, tôi tỉnh giấc. Không khí chợt lắng xuống đến rợn người. Tiếng bíp bíp, rè rè vẫn đều đặn, thêm tiếng ngáy khe khẽ trong đêm – mắt tôi vẫn nhắm. Tôi sợ, bất an, cảm giác mình như “cá nằm trên thớt”, hoàn toàn bất động khi xung quanh là những người xa lạ mà tôi chẳng thể phân biệt được ai. Tôi vẫn nhắm mắt, cố giữ nhịp thở ổn định, mặc cho tiếng máy móc và tiếng trò chuyện khe khẽ của hai cô điều dưỡng trực đêm trôi qua. Cuối cùng, tôi lại chìm vào giấc ngủ.

Sáng hôm sau, sự ồn ào quen thuộc đánh thức tôi dậy. Đội ngũ chăm sóc bắt đầu một ngày mới: kiểm tra bệnh nhân, thay thuốc, lấy mẫu xét nghiệm, vệ sinh răng miệng. Tôi thầm mừng: Đã qua được một đêm “êm đềm”!

Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *