Đã qua đêm đầu tiên. Dù phờ phạc vì không được tắm gội, tôi thấy mình vẫn không tệ. Hôm nay, tôi đã xác định được vết cắt trên ngực. Sức khỏe nhìn chung ổn, chỉ có đau là điều rõ rệt nhất.
Chỉ mới qua một đêm, hình ảnh người phụ nữ của mình bên ngoài tới lui lo lắng chờ chồng cứ lởn vởn trong đầu. Tôi xin cho cô ấy vào gặp, nhưng một cô gái cho biết: “Người nhà không vào được, cần gì thì gọi tụi em.” Tôi nhớ vợ, rất muốn gặp cô ấy.
Chốc lát, ruột tôi bắt đầu co thắt từng cơn. Cảm giác như nó chạy loạn trong ổ bụng, như muốn chui vào chỗ trống nơi phần gan đã bị cắt đi để lại. Ban đầu, tôi cố chịu, nghĩ nó sẽ qua nhanh. Nhưng không! Cơn co thắt cứ trở lại, dữ dội hơn. Tôi yêu cầu được giúp đỡ, xin tiêm thuốc giảm đau. Cô điều dưỡng nhẹ nhàng giải thích: ruột đang co thắt, nếu tiêm chống co thắt, có thể bị tắt ruột, sẽ chậm hồi phục hơn. Tôi hiểu, cố gắng chịu thêm.
Nhưng rồi ý chí sớm bị đánh gục. Cơn co thắt cứ dồn tới, như muốn xé toạc bên trong. Tôi không đương cự được nữa, có lẽ sự gồng mình đang ảnh hưởng đến vết mổ, cơn đau hỗn loạn, dồn dập. Tôi lại gọi. Cô gái vẫn từ chối, lần này không còn dịu dàng như trước. Tôi nghĩ cô ấy không biết nên xử lý thế nào hoặc không đủ quyền ra quyết định.
Đến lần thứ ba, khi tôi gần như kiệt sức, đằng kia một giọng nói dứt khoát: “Tiêm cho ảnh đi!”
Tôi nghĩ đó là một bác sĩ – người vẫn đang chỉ đạo mọi người làm việc từ nãy giờ.
Một lát sau, cô điều dưỡng ấy quay lại, chỉ để hỏi tôi có đỡ hơn chưa. Tôi biết cô ấy muốn xoa dịu không khí căng thẳng lúc nãy. Tôi thay lời cảm ơn bằng sự hài lòng: “Dễ chịu hơn rồi!”
Chút sau, một người phụ nữ mà tôi không rõ cổ là gì, đi quanh phòng, mở Zalo cho một số bệnh nhân gặp người thân. Khi đến tôi, cô không nói gì, chỉ giơ điện thoại. Màn hình hiện lên khuôn mặt vợ. Tôi cũng chẳng nói được lời nào, chỉ vẫy tay và mỉm cười như muốn nói rằng: “Tui vẫn ổn!”. Đó là lần cười duy nhất của tôi trong hai ngày ở phòng hồi sức.
Đến giờ tập vật lý trị liệu. Một bác sĩ trẻ bước tới. Anh ta không hỏi thăm thông thường, mà hỏi tôi về công việc, thể thao — tôi hiểu anh đang đánh giá thể lực trước đó. So với sự nhẹ nhàng của các điều dưỡng, anh ta đúng là… “bạo lực”.
Anh yêu cầu tôi giơ tay lên, hít vào. Hạ xuống, thở ra. Rồi lăn qua phải, qua trái. Cuối cùng, anh kêu tôi ngồi dậy. Tôi không thể, nhưng anh ra hiệu: “Thả lỏng… 1, 2, 3, lên!” Dưới cú đẩy mạnh, tôi đã ngồi dậy được. Tiếp đến, anh kêu tôi thử bước xuống giường. Tôi chuẩn bị tinh thần cho một “cuộc đi dạo quanh phòng” thì anh ta cười: “Được rồi, vậy là tốt rồi!”
Không có cuộc đi dạo nào, nhưng anh ấy đã gieo cho tôi một niềm tin: mình có thể!
Sau vật lý trị liệu, tôi nằm lại giường. Những cơn đau quanh vết mổ dần trở lại, nặng hơn hôm qua. Tôi tự trấn an: có thể vì mình khỏe nên cơ thể phản ứng mạnh hơn. Nhưng khi không thể chịu nổi, tôi xin thuốc. Cô điều dưỡng dịu dàng đồng ý. Tôi không biết cô ấy cho loại gì, chỉ thấy mình buồn ngủ, đầu óc lâng lâng, hồn phách như lơ lửng giữa không trung. Tôi giật mình mở mắt để kéo nó trở lại, sợ nó bay đi mất. Lặp đi lặp lại… trong mơ màng.
Khi tỉnh lại, cơn đau lại ập đến. Tôi xin thêm thuốc. Cô ấy phân vân, vì tôi đang dùng hai loại song song. Tôi cố tỏ ra đau đớn hơn để buộc cô ấy tiêm. Cô ấy vừa tiêm vừa nói nhỏ: “Loại này mạnh nhất rồi đó.”
Đúng như vậy, vùng quanh vết mổ lập tức tê rần, như bị một đội quân chính quy khống chế toàn diện, bọn quấy rối buộc phải nằm im bất động. Nhưng hồi lâu sau… lại nữa. Cơn đau quay lại, dữ dội hơn, như chưa từng có thuốc giảm đau nào. Cô gái nói nghe bất lực: “Đã dùng cùng lúc ba loại rồi, không thể thêm nữa.” Hết cách, tôi đành chịu trận.
Trong cơn đau, tôi dần lạc khỏi ý thức về hành trình mình phải đi qua. Tôi không nghĩ về những ngày sau đó, mà chỉ nhớ những ngày khỏe mạnh trước đây. Tôi vô cùng hối hận vì quyết định mổ của mình. Nhưng rồi tôi nhớ đến vợ — có lẽ giờ cô ấy vẫn còn đang mừng vì ca mổ đã thành công. Tôi rơi vào mâu thuẫn.
Tôi cạn dần năng lượng. Mơ màng, lúc tỉnh lúc mê…
Trong cơn mê, tôi nghe ồn ào, tưởng mình đã qua được một đêm nữa. Nhưng không! Chỉ mới chiều tối. Dưới ánh đèn huỳnh quang trắng nhợt suốt ngày đêm, tôi không còn ý thức được thời gian. Chỉ đoán được chút ít qua các cuộc trò chuyện của nhân viên y tế.
Rồi có tiếng hối hả: “Đã có giường trống.” Tôi là người tiếp theo sẽ rời khỏi phòng hồi sức. Nhưng mọi người còn chần chừ. Để chắc chắn, một người lại gần tôi thăm khám rồi ra quyết định: “Để ảnh lại đi!”
Khoảnh khắc đó tôi chỉ nghĩ đến vợ. Cô ấy sẽ phải mỏi mòn chờ thêm một đêm dài nữa. Tôi xót lòng…
Tối đến, tôi mệt mỏi dần. Một cô nói nhỏ: “Thở không ra hơi.” Tôi biết họ đang nói tôi. Nhưng tôi vẫn thở được, chỉ không muốn thở mạnh. Máy đo nhịp tim tuột khỏi tay, tôi mặc kệ. Cô điều dưỡng dịu dàng đến gắn lại, nhắc tôi giữ cẩn thận. Một cô khác thấy tôi nhợt nhạt, môi khô nên hỏi tôi có khát không, rồi cho tôi nhấp một ngụm nước.
Đêm muộn, tôi ngủ thiếp đi. Lại thức giấc giữa khuya. Nhưng khác hôm trước một chút, tôi không còn sợ nhiều nữa — đã quen với mùi thuốc, ánh đèn mờ nhạt, tiếng máy móc, và cả tiếng trò chuyện của hai cô gái trực đêm. Tôi nhắm mắt, giữ nhịp thở đều. Rồi ngủ tiếp lúc nào không hay.
Sáng hôm sau, sự ồn ào lại trở lại. Tôi được đánh răng, uống nước đường, ăn cháo. Cháo khá nhiều, tôi cố ăn hết. Khi không ăn nổi, tôi dừng lại. Cô điều dưỡng thu dọn, nói nhỏ: “Ăn được nhiều chứ bộ!” Tôi có chút tự hào, thấy mình cũng “giỏi!”
Nhưng rồi cơn đau tức ngực kéo đến, như thức ăn bị kẹt lại. Hôm qua đã tiêm thuốc chống co thắt. Có lẽ vì thế hệ tiêu hóa tạm ngừng làm việc. Tôi hơi hối hận.
Dù vậy, nhìn chung tôi thấy khá hơn. Không còn mệt lã, không còn vật vã như hôm qua. Tôi sẵn sàng rời phòng hồi sức.
Không phải đợi lâu, đến trưa, tôi được thông báo xuất phòng. Tôi mừng, vì đã vượt qua được giai đoạn khó khăn nhất của cuộc chiến. Mừng hơn cả là sắp được gặp lại vợ.
Vừa ra khỏi phòng, câu đầu tiên tôi hỏi:
– Vợ anh đâu em?
– Chị đi làm thủ tục rồi anh.
Chuẩn bị chuyển giường, cô ấy xuất hiện. Tôi khẽ giơ tay, mỉm cười. Cô ấy hỏi, đầy thân mật:
– Có đau lắm không Ba?
– Thả lỏng cơ thể, sẽ không đau! – Tôi đáp lại, như muốn trấn an.
Dù đã trải qua những khó khăn, nhưng rồi sao? Tôi vẫn đang ở đây, vẫn ổn, những cơn đau kia giờ chẳng còn ý nghĩa gì. Tôi không muốn cô ấy phải lo thêm nữa!
Leave a Reply