Đã từ lâu, tôi luôn xem cái chết là một phần tất yếu của tự nhiên. Mọi cái chết đều có nguyên nhân hợp lý, đến lúc nào thì đến, bình thản đón nhận. Tôi từng nghĩ mình đã sẵn sàng như thế.
Nhưng giờ đây, khi đứng trước nguy cơ thật sự, niềm tin ấy bắt đầu rạn nứt. Tôi nhìn lại quãng đời đã qua: từ một chàng trai nghèo tay trắng, tôi có được tình yêu, một mái ấm, những đứa con – bao nhiêu niềm vui, bao nhiêu hạnh phúc. Tôi từng thấy mình mãn nguyện, tưởng như đã “sống đủ”.
Nhưng rồi tôi nghĩ đến vợ. Cô ấy sẽ đau buồn khi không còn tôi, nhưng sau đó nữa thì sao? Nỗi đau nào rồi cũng nguôi ngoai, thời gian rồi cũng xóa nhòa. Tôi tin cô ấy sẽ vượt qua.
Còn các con thì khác. Chúng sẽ mất đi một tình yêu lớn, một chỗ dựa lớn. Tôi không muốn chúng lớn lên với “tình thương chắp vá” của xã hội, với trái tim đầy vết nứt – nơi những lời nói vô tình nhưng sát thương cao có thể lọt vào.
Tôi bỗng nhận ra: niềm tin về cái chết của mình đang lung lay. Thì ra, tôi cũng sợ chết. Sợ rời bỏ những gì mình yêu thương, sợ những khoảng trống mình để lại.
Cũng từ lâu, tôi luôn xem niềm vui hay nỗi buồn của mình là chuyện của riêng mình. Tôi ít chia sẻ, ít tâm sự với ai ngoài vợ. Từ việc nhỏ đến việc lớn, kể cả chuyện sinh tử, tôi vẫn nghĩ mình tự gánh được.
Nhưng lần này, trước cái ranh giới mong manh giữa sống và chết, tôi bỗng phân vân. Liệu mình có nên nói cho người thân biết? Hay tiếp tục lặng im, để mọi thứ trôi qua trong âm thầm? Tôi chưa từng thấy mình do dự như thế!
Trước sự động viên của vợ, tôi lấy hết dũng khí nhắn tin cho… đúng một người – một người chị. Tin nhắn ngắn thôi, không dám viết nhiều. Nhưng khi bấm “gửi”, tôi thấy mình như vừa làm một việc vượt khỏi thói quen cả đời.
Sau đó, người thân tôi lần lượt biết tin. Cộng với sự cuống cuồng hỏi han kinh nghiệm từ đầu này đến đầu kia của vợ, cả những tư vấn từ bạn bè là bác sĩ, tin tức về tôi dần lan ra.
Tôi chưa từng cảm thấy được quan tâm và giúp đỡ nhiều đến thế. Lời hỏi thăm, động viên cứ thế kéo đến. Tôi thấy mình như đang đứng ở giữa một vòng tay rộng lớn – ấm áp, nhưng cũng khiến tôi bối rối. Cả đời tôi quen tự lo, quen giấu, nay phải mở lòng ra, phải nhận lấy sự chăm sóc, tôi vẫn chưa quen.
Nhưng tôi hiểu: lần này không thể khác! (Nếu không nhận sự giúp đỡ ấy, có lẽ tôi đã không thể còn được ngồi đây, suy ngẫm và viết những dòng này.)
Những ngày này, vợ luôn ở bên cạnh tôi. Ngoài việc chạy đôn chạy đáo bên ngoài, xong việc là cô ấy lại chạy vào bệnh viện, giải quyết giấy tờ, hỏi han bác sĩ, ngồi bên giường bệnh, làm chỗ dựa tinh thần cho tôi.
Sau khi những mâu thuẫn nội tâm tạm lắng xuống, tôi thấy mình đã sẵn sàng cho một bước ngoặc quan trọng của cuộc đời. Nhưng cô ấy vẫn chưa yên tâm. Cô ấy muốn truyền thêm sức mạnh cho tôi, muốn tôi không chỉ “sẵn sàng” mà còn “vững vàng”.
Cô ấy nhìn tôi, nhẹ nhàng:
– Để vợ dẫn hai con lên gặp chồng!
Tôi giật mình. Trái tim đang cố giữ bình tĩnh bỗng chao đảo. Tôi lắc đầu:
– Đừng… tui không chịu nổi…
Nước mắt tự nhiên rơi sau nhiều ngày kiềm nén. Tôi nhận ra, trong tận sâu thẳm, tôi vẫn chưa đủ mạnh mẽ để đối diện với ánh mắt của con, chưa đủ bình thản để mỉm cười như người cha ngày thường.
Là một người đàn ông, không dễ rơi lệ trước người phụ nữ của mình. Nhưng giây phút ấy, tôi không thể kìm lại. Bao nỗi sợ, thương con, thương vợ… dồn nén suốt những ngày qua vỡ òa. Nước mắt ấy vừa yếu đuối, vừa thành thật – như một sự thú nhận rằng tôi cũng chỉ là một con người, không hề vững chãi như vẫn cố tỏ ra.
Tôi lấy lại bình tĩnh, cố ngăn những giọt nước mắt lại. Mọi thứ như dừng lại trong khoảnh khắc ấy. Tôi không biết sau ca mổ điều gì đang chờ mình phía trước, nhưng lúc này, trong vòng tay của vợ, tôi thấy rõ: mình vừa yếu đuối, vừa được yêu thương.
Leave a Reply