Dọn bàn, dọn lòng

Đôi khi, ta không dọn để “gọn gàng hơn”, mà để nghe xem bên trong mình đang thế nào.

Giữa những chồng giấy tờ, vật dụng, đôi khi ta thấy chính sự rối bời của tâm trí mình. Và khi từng món được nhấc ra, từng khoảng trống xuất hiện, ta cũng đang dọn lại một phần trong tâm hồn.


Hôm nay tôi dọn góc bàn, không phải để nó đẹp hơn, mà để lắng nghe lòng mình.

Chiếc bàn đầy ắp sách vở, giấy tờ, đồ điện tử, đồ chơi của con chồng chất lên nhau — rối loạn như chính tâm trí tôi vậy.

Dù rất nhiều thứ linh tinh, nhưng khi bắt tay dọn dẹp, tôi không thấy món nào có thể bỏ đi. Sữa hộp, đồ chơi, thun buộc tóc, truyện thơ, bộ cờ, rubik, cả đôi găng tay đấm bốc nữa… Tất cả đều là đồ chơi yêu thích của các con. Tôi chỉ có thể chuyển chúng sang chỗ khác. Thế là chiếc bàn trống đi được một nửa.

Đến lượt tài liệu và sách vở của tôi. Những tờ giấy không còn giá trị, tôi cho vào thùng giấy vụn ở góc nhà. Những quyển sách đang đọc dở, tôi xếp lên kệ.

Rồi đến những cuốn vở cũ, lộn xộn những kế hoạch ngắn dài, ghi chú, bài viết, xen lẫn những nét vẽ nguệch ngoạc của con. Tôi tiếc vì chúng còn nhiều giấy trắng, nhưng để bắt đầu một kế hoạch mới trong một cuốn vở như vậy trông thật thiếu chuyên nghiệp. Phân vân một lúc, tôi quyết định xé giữ lại những tờ trắng để ghi nhanh ý tưởng bất chợt, còn phần còn lại bỏ vào sọt tái chế. Tôi thấy hợp lý — như bỏ đi chút cũ kỹ trong đầu mình.

Tới máy ảnh, điện thoại và bịch thuốc, tôi dành hẳn một ngăn nhỏ trên kệ sách cho chúng.

Cái máy hát đĩa, đèn bàn và lịch bàn vẫn ở lại – những thứ không thể thiếu trên chiếc bàn làm việc.

Cuối cùng là khung ảnh gia đình. Ảnh đã phai, khung đã cũ, nhưng suốt bao năm vẫn ở đó. Có chút luyến lưu, tôi quyết định cất nó đi.

Tôi lau sạch bụi. Chiếc bàn giờ đã gọn gàng, sáng sủa hơn hẳn. Lòng tôi cũng nhẹ tênh. Vẫn còn chút ái ngại vì đồ đạc dồn sang chỗ khác, nhưng thôi — hãy tận hưởng khoảnh khắc này. Tôi ngồi ngay ngắn, ngắm góc bàn như một sự ghi nhận nho nhỏ cho nỗ lực của mình. Tôi áp má xuống mặt bàn. Cái mát lành lan ra khắp người — cảm giác giản dị mà dễ chịu đến lạ.

Chiếc bàn sạch rồi, nhưng vẫn có cảm giác thiếu thiếu. Và tôi nhận ra: đúng là nó thiếu thật — thiếu vài quyển sách, tờ giấy, cây bút. Có lẽ vì từ đầu, tôi chưa bao giờ thiết kế cái bàn này chỉ để trống rỗng.

Tôi đặt lại quyển vở đang viết, tập giấy A4 chứa kế hoạch làm việc, một cuốn truyện của con và rổ bút.

Chiếc bàn vẫn gọn gàng, nhưng bây giờ nó đã có hồn hơn nhiều rồi.


Tôi nhận ra, dọn bàn không chỉ là dọn vật dụng, mà còn là một cách sắp lại chính mình.

Mỗi lần bỏ bớt một thứ, lòng tôi lại rộng thêm một chút.

Chiếc bàn gọn gàng trước mặt giờ như một tấm gương — phản chiếu sự tĩnh lặng mà bấy lâu tôi kiếm tìm.

Và có lẽ, từ hôm nay, tôi sẽ giữ cho chiếc bàn – và cả tâm trí mình – luôn có một khoảng trống để thở.

Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *